Hiển thị các bài đăng có nhãn Dưỡng linh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dưỡng linh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

LỜI CHÚC TỐT ĐẸP

Đọc: Phi líp 1:9-18
"Điều tôi cầu xin, ấy là tình yêu thương của anh em ngày càng gia tăng, cùng với sự hiểu biết và mọi nhận thức sâu sắc." (Phi líp 1:9).

Tại Singapore, mọi tiệc tùng giao tế, làm ăn trong mùa Tết của người Hoa thường bắt đầu với món ăn gồm xà lách, nước xốt, đồ chua, và cá sống. Tên gọi món này là Yu Sheng, một cách chơi chữ nghe giống như "năm thịnh vượng." Theo truyền thống, những người dự tiệc cùng ném tung xà lách và lặp lại những câu chúc phát tài.
            Lời nói chúng ta có thể nói lên hi vọng chúng ta mong muốn cho người khác trong năm tới, nhưng không thể nào giúp phát tài được. Vấn đề quan trọng là Đức Chúa Trời muốn nhìn thấy gì trong chúng ta trong năm sắp tới?
            Trong thư gửi cho người Phi-líp, Phao-lô nói lên ao ước cùng lời cầu xin của ông cho tình yêu thương trong họ "ngày càng gia tăng cùng với sự hiểu biết và mọi nhận thức sâu sắc" (1:9). Hội Thánh tại đây từng là ngọn tháp kiên cố hỗ trợ cho ông (c.7), thế nhưng ông khuyên giục họ tiếp tục gia tăng trong tình yêu thương nhau. Phao-lô không đề cập tri thức mà đề cập sự hiểu biết về Đức Chúa Trời. Yêu thương người khác khởi đầu bằng mối liên hệ gần gũi hơn với Đức Chúa Trời. Khi biết Đức Chúa Trời rõ hơn, chúng ta sẽ biết phân biệt phải trái đúng mức.
            Nói lời chúc tốt đẹp nhất cho năm mới là điều hay. Nhưng lời cầu nguyện chân thành của chúng ta phải là mong cho tình yêu thương gia tăng trong mỗi người, để chúng ta được "đầy trái công chính... để tôn vinh và ca ngợi Đức Chúa Trời" (c.11).
- C.P. Hia

Sưu tầm 

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Làm ngơ ân sủng.

Đọc Ma thi ơ 7:13-23.
Cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống, người tìm thấy được thì ít. (Mathio 7:14)

                Giữa phố xá sôi động trong một thành phố lớn Á châu, tôi kinh ngạc trước cảnh đông người trên các lề đường nhộn nhịp. Có vẻ như không còn chỗ để di chuyển trong cảnh người nhồi nhét như vậy, thế nhưng cũng có vẻ như mọi người vẫn cứ di chuyển hết tốc lực.
             Tôi chú ý ngay tới âm thanh êm dịu, hầu như não nuột từ một tay kèn chơi bản "Ơn Giê-xu Cao sâu lắm thay!" Đám đông dường như quên lãng sự hiện diện của nhạc sĩ cũng như bản nhạc. Thế nhưng anh vẫn chơi hắn gửi thông điệp yêu thương của Đức Chúa Trời qua điệu nhạc, cho bất kỳ ai biết lời ca và chịu suy nghĩ về những lời anh phát ra.
             Tôi nghĩ, kinh nghiệm này giống như một ẩn dụ. Âm nhạc như lời mời đám đông theo Chúa Giê-xu. Cũng giống như sứ điệp Phúc Âm, một số người tin vào ân sủng diệu kỳ của Đức Chúa Trời và chọn con đường hẹp. Người khác thì làm ngơ ân sủng, tức chọn con đường rộng dẫn tới hủy diệt đời đời. Chúa Giê-xu phán, "Hãy vào của hẹp; vì cửa rộng và đường khoảng khoát dẫn tới sự hủy diệt, người vào đó thì nhiều. Còn cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống, người tìm thấy được thì ít" (Ma-thi-ơ 7:13-14). Chúa Giê-xu đã chết thay cho tội nhơn để "Ai kêu cầu danh Ngài" (Rô-ma 10:13) thì được tha thứ trong ân sủng Ngài.  - Bill Crowder.

 

Nguồn: Daily Bread. 

Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

Nhìn và học

Đọc: Phục Truyền Luật Lệ Ký 11:18-21
Câu gốc: “Hãy dạy cho trẻ thơ con đường nó phải đi.” (Châm Ngôn 22:6).

Trong khi trọng tài đứng phía sau tấm bảng tại một cuộc thi đấu bóng bàn nữ, ông nghe mẹ của một vận động viên bắt đầu la lớn tiếng: "Chúng tôi muốn có trọng tài mới! Chúng tôi muốn có trọng tài mới!" Liền tức khắc, các cha mẹ khác cũng đồng thanh phụ họa. Viên trọng tài mỉm cười, quay về phía đám đông, la to, "Tôi muốn những phụ huynh mới! Tôi muốn những phụ huynh mới!" Âm thanh quấy rối liền lịm tắt.
Điều quan trọng là bậc cha mẹ phải nêu gương tốt, vì các con cái đang theo dõi họ. Phụ huynh Cơ Đốc có thể khích lệ thói quen và hành vi tốt qua các việc làm sau đây:
•. Cầu nguyện cho và cầu nguyện cùng với con cái để chúng học tập trò chuyện với Đức Chúa Trời. "Hãy tiếp tục sốt sắng cầu nguyện, phải tỉnh thức trong lúc cầu nguyện" (Cô-lô-se 4:2).
•. Đọc và dạy Kinh Thánh cho con cái để chúng học biết lẽ thật của Đức Chúa Trời. "Hãy ân cần dạy dỗ [điều răn Đức Chúa Trời] cho con cái anh em, và phải nhắc đến khi anh em ngồi trong nhà cũng như lúc ra ngoài đường, khi anh em đi ngủ cũng như lúc thức dậy" (Phục Truyền Luật Lệ Ký 6:7)
•. Nói cho chúng biết về Chúa Giê-xu và hướng dẫn chúng đặt niềm tin nơi Ngài. "Nếu một người chẳng sanh lại thì không thể nào nhìn thấy vương quốc của Đức Chúa Trời" (Giăng 3:3)
Cách hay nhất để nêu gương tốt cho con cái là sống niềm tin của mình ngay trước mắt chúng. Nhìn thấy tức là chúng đang học được điều quan trọng nhất trong cuộc sống.  - Cindy Hess Kasper.


Nguồn: Daily Bread. 

Lời Kết của Sa lô môn

Đọc: 1 Các vua 10:23; 11:1-10.
Câu gốc: “Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tuân giữ các điều răn của Ngài, 
đó là phận sự của ngươi.” (Truyền đạo 12:13)

          Tạp chí SMITH, một cộng đồng trực tuyến "Ca tụng niềm vui kể chuyện," họ mời độc giả gửi hồi ký gồm sáu từ mô tả cuộc đời mình. Hàng ngàn người đã đáp ứng với những tiểu sử ngắn gọn, đi từ hạnh phúc "Vợ hiền, con ngoan giàu có" tới khổ đau: "Sáu mươi. Vẫn chưa tha thứ bố mẹ."
            Dựa vào Kinh Thánh, tôi cố tưởng tượng Vua Sa-lô-môn có thể tóm lược cuộc đời ông qua kết luận nào. Lúc trẻ, có thể ông viết: Đức Chúa Trời cho tôi khôn ngoan tuyệt vời. Nhưng về già, có thể ông nói: Lẽ ra tôi phải thực hành điều mình giảng.
           Suốt thời trị vì đặc biệt hòa bình và thịnh vượng, Sa-lô-môn mắc bịnh tim thuộc linh. Về già, ông bị "các bà vợ quyến dụ theo các thần khác; và lòng vua không còn trung thành với Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình như Đa-vít cha của vua" (1 Các Vua 11:4). Kết quả là Đức Chúa Trời không hài lòng và đó là kết cuộc bi thảm cho một cuộc sống gương mẫu trước đó (c.9).
           Nhiều lần Sa-lô-môn dùng từ hư không (hoặc vô nghĩa) trong sách Truyền đạo, có thể cho thấy ông đã vỡ mộng với đời. Vị vua một thời khôn ngoan này, đã có tất cả, rồi mất tất cả, và suy nghiệm tất cả, để cuối sách đưa ra kết luận chung cuộc: "Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tuân giữ các điều răn của Ngài" (12:13).
          Đây là lời kết đáng làm theo. - David McCasland.



Nguồn: Daily Bread. 


Thành Phố có động đất

Đọc Công vụ các Sứ đồ 16:23-34.
“Thình lình có cơn động đất rất lớn, đến nỗi các nền ngục rúng động.” (Công Vụ Các Sứ Đồ 16:26).

            Trong tác phẩm A Crack in the Edge of the World, Simon Winchester viết về tỉnh nhỏ Parkfield dễ bị động đất ở California. Tìm cách thu hút du khách,một khách sạn treo bảng hiệu: "Hãy Ngủ Ở Đây Khi Có Chuyện Xảy Ra." Thực đơn trong một nhà hàng địa phương vẽ một miếng thịt bíp-tết thật lớn, gọi là "Miếng Bự," còn món tráng miệng có tên gọi "Sau Chấn Động." Nhưng gạt hết mọi khía cạnh hài hước qua một bên, cơn động đất thực sự có thể là kinh nghiệm hãi hùng. Tôi biết. Tôi đã từng sống qua những cơn động đất ở California.
             Trong sách Công Vụ Các Sứ Đồ, chúng ta thấy Đức Chúa Trời dùng động đất để mở lòng người ta đối với Phúc Âm. Vì bị cáo oan, Phao-lô và Si-la phải ngồi tù tại Phi-líp. Khoảng nửa đêm, một cơn động đất làm rung chuyển nhà tù, mở tung các cửa và tháo tung xiềng tù nhân. Khi viên cai ngục hay tin Phao-lô và Si-la không tìm cách bỏ trốn, liền hỏi, "Tôi phải làm gì để được cứu?" (16:30). Phao-lô đáp, "Hãy tin Chúa Giê-xu Christ thì ông và cả gia đình ông sẽ được cứu" (c.31). Đêm đó, viên cai ngục cùng gia đình đã tin và chịu báp têm. Và thế là mọi sự khởi đầu bằng cơn động đất.
             Đôi khi những đảo lộn trong cuộc sống có thể khiến con người cởi mở hơn, đối với Phúc Âm. Bạn có biết ai đang gặp khủng hoảng không? Hãy tiếp xúc họ trong tinh thần cầu nguyện và sẵn sàng chia sẻ lời làm chứng đầy ý nghĩa cho họ. - Dennis Fisher.


Nguồn: Daily Bread. 


Ngược đời

Đọc: Ma thi ơ 5:38-48
Câu gốc: “Các ngươi có nghe lời dạy rằng, "Hãy thương yêu người lân cận và hãy ghét kẻ thù nghịch." Nhưng Ta bảo các ngươi, hãy yêu thương kẻ thù nghịch mình.” (Ma-thi-ơ 5:43-44).

Nếu bạn hỏi tôi, tôi theo ai, tôi sẽ đáp, tôi là người theo Chúa Giê-xu. Nhưng phải thú nhận, đôi khi theo Ngài là cả một thách thức. Ngài bảo tôi làm những chuyện như, phải vui khi bị bắt bớ (Ma-thi-ơ 5:11-12); đưa luôn má bên kia (c.38-39); khi bị ai tước thứ gì, thì cho luôn (c.40-42); yêu kẻ thù, chúc lành cho kẻ nguyền rủa tôi, và làm lành cho kẻ ghét tôi (c.43-44). Sống theo kiểu đó có vẻ rất ngược đời đối với tôi.
            Nhưng suy nghĩ, tôi nhận ra rằng Ngài không ngược đời mà tôi mới ngược đời. Tất cả chúng ta đều sa ngã và bại hoại bẩm sinh. Bị tội lỗi bóp méo, những bản năng ban đầu của chúng ta thường lạc sai, đương nhiên dẫn tới cảnh tồi tệ.
             Chúng ta giống như lát bánh mì nướng trét đầy mứt, rơi úp xuống sàn bếp. Bỏ mặc một mình, chúng ta có thể làm bê bết mọi chuyện. Nhờ Chúa Giê-xu xuất hiện, giống như cán dao thần, dích chúng ta khỏi sàn bếp, khỏi đường lối tội lỗi, lật chúng ta trở lại. Và từ khi bước theo đường lối ngay thẳng của Ngài, chúng ta mới khám phá ra rằng đưa luôn má bên kia, giúp chúng ta tránh cãi cọ; rằng ban cho có phước hơn nhận lãnh, và chết bản ngã là sống tốt đẹp nhất.
            Dù sao, đường lối Ngài không phải đường lối chúng ta (Ê-sai 55:8), và tôi nhận ra rằng đường lối Ngài luôn luôn là đường lối hay nhất! - Joe Stowell.



Nguồn: Daily Bread. 


Không còn tranh chiến

Đọc Khải huyền 21:1-4.
Câu gốc: “Đức Chúa Trời sẽ lau ráo nước mắt trên mặt họ.” (Khải huyền 21:4)

            Fay Weldon vượt qua một kinh nghiệm mà chị nghĩ là suýt chết, vào năm 2006, khi tim chị ngưng đập do dị ứng. Chị kể lại kinh nghiệm này cho Elizabeth Grice của London Daily Telegraph. Chị nói, một "sinh vật kinh khủng" tìm cách kéo chị qua các cổng thiên đường, trong khi các bác sĩ thì tìm cách kéo giữ chị lại. Sau này, chị nói, "Nếu đó là hấp hối, thì tôi không muốn lặp lại như vậy." "Chỉ là sự lặp lại y hệt thôi. Cứ tranh chiến mãi."
            Thường tiến trình hấp hối là cuộc tranh chiến. Nhưng tự thân cái chết thì tín nhân trong Đấng Christ chẳng cần phải sợ vì chết đưa chúng ta về thiên đàng. Trong Khải Huyền Giăng mô tả thật tuyệt vời, cõi đời đời với Đức Chúa Trời (21:1-4). Ông nhìn thấy Giê-ru-sa-lem Mới từ trời xuống. Thành Giê-ru-sa-lem là dấu hiệu thuộc thể về dân sự Đức Chúa Trời và được mô tả là nơi Đức Chúa Trời ngự (Thi Thiên 76:2). Ngược lại, Giê-ru-sa-lem Mới không do tay người xây nên. Đó sẽ là nơi Đức Chúa Trời ở với dân sự Ngài đời đời, và sẽ là nơi "không còn" khổ đau, buồn rầu, và bịnh tật.
            Chúng ta không biết nhiều về cõi đời đời, nhưng chúng ta biết rằng đối với Cơ Đốc nhân, dù hiện tại có phải tranh chiến tình cảm hay thể xác ra sao, thì rồi cũng sẽ chấm dứt. Cuộc sống với Đức Chúa Trời sẽ tươi đẹp và tươi đẹp mãi mãi. - Marvin William.



Nguồn: Daily Bread. 


Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

Lương tâm trong sáng

Đọc 1 Giăng 1:1-10.
Câu gốc: Tôi luôn cố gắng để có lương tâm 
không bị cáo trách trước mặt Đức Chúa Trời 
và trước mặt con người. – (Công Vụ Các Sứ Đồ 24:16).

              Sau khi Ffyona Campbell nổi tiếng là người phụ nữ đầu tiên đi bộ khắp thế giới, thì niềm vui của cô chẳng được bao lâu. Tuy được tán dương, cô vẫn thấy ray rứt. Cô thấy mình có lỗi và điều đó đã đẩy cô tới chỗ suy sụp tinh thần.
             Cô ray rứt chuyện gì? Cuối cùng, cô thú nhận, "Lẽ ra tôi không xứng đáng được ghi nhận là người nữ đầu tiên đi bộ khắp thế giới. Tôi đã gian lận." Trong chuyến đi vất vả vòng quanh thế giới, cô đã vi phạm những hướng dẫn trong Guiness Book về Kỷ lục Thế giới bằng cách đi bằng xe tải trên một đoạn đường. Để giữ lương tâm trong sáng, cô đã gọi điện cho người cố vấn và thú nhận mình đã gian dối.
             Đức Chúa Trời cho chúng ta lương tâm để cáo tội khi chúng ta làm sai. Trong Rô-ma, Phao-lô mô tả lương tâm "Cáo buộc hoặc biện hộ [cho chúng ta]" (2:15). Đối với người vâng phục Chúa, thì lo cho lương tâm, là cách quan trọng để duy trì la bàn đạo đức, cho dù là đạo đức không hoàn hảo. Xưng tội, từ bỏ tội lỗi, và bồi thường phải là cách sống của chúng ta (1 Giăng 1:9; Lê-vi Ký 6:2-5).
             Phao-lô nêu gương một lương tâm tốt, khi ông nói, "Tôi luôn cố gắng để có lương tâm không bị cáo trách trước mặt Đức Chúa Trời và trước mặt con người" (Công Vụ Các Sứ Đồ 24:16). Nhờ xưng tội và ăn năn, ông giải quyết mọi vấn đề với Đức Chúa Trời. Tội lỗi có đang quấy rối bạn không? Hãy theo gương Phao-lô. Cố gắng giữ cho lương tâm trong sáng.                  - Dennis Fisher 



Nguồn: Daily Bread. 

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

Vẫn đúng vào ngày nay

Đọc: Công vụ Các Sứ đồ 17:16-31
Câu gốc: "Trong lúc chờ đợi tại A-thên, Phao lô tức giận khi
thấy thành phố đầy dẫy những hình tượng.” (Công vụ Các Sứ đồ 17:16).

               Thư viện Chester Beatty Library ở Dublin, Ái Nhĩ Lan, có bộ sưu tập nhiều phần Kinh Thánh xưa từ thế kỷ thứ nhì sau công nguyên. Một mẫu có một phần của Công Vụ Các Sứ Đồ 17:16.
               Tuy nhiên, thông điệp từ mẫu đó vẫn hợp thời như báo chí ngày nay. Đó là "Trong lúc Phao-lô chờ họ tại A-thên, Phao-lô tức giận khi thấy thành phố đầy dẫy những hình tượng." Phao-lô nổi giận vì sự đầy dẫy hình tượng, và tôi tin rằng ông cũng sẽ nổi giận với chúng ta ngày nay.
              Một số thần tượng chúng ta thấy trong thế giới ngày nay khác với trong thời Phao-lô. Như là của cải, danh vọng, quyền lực, thể thao, giải trí, hoặc chính trị, thần tượng ngày nay phải nói là dẫy đầy. Kẻ thù thuộc linh của chúng ta là Sa-tan, muôn thuở vẫn tìm cách quyến dụ chúng ta lìa bỏ Chúa Cứu thế để quay sang thờ lạy hình tượng tà thần. Cơ Đốc nhân không được miễn trừ, và vì vậy chúng ta phải canh giữ lòng mình, không tự cho mình là công chính mà nổi giận với người chưa tin, là những người có vẻ như thờ lạy đủ thứ, ngoại trừ Đức Chúa Trời.
               Chúng ta cũng phải có tình yêu của Đấng Christ để đến với những người chưa biết Ngài. Sau đó, giống như tín hữu Tê-sa-lô-ni-ca, họ có thể "Quay về với Đức Chúa Trời, từ bỏ thần tượng để phục vụ Đức Chúa Trời hằng sống và chân thật" (1 Tê-sa-lô-ni-ca 1:9).

- Bill Crowder


Nguồn: Daily Bread. 

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

Giống như người giả hình.

Đọc Kinh Thánh Ê phê sô 2:1-10.
Đức Chúa Trời là Đấng giàu lòng thương xót, vì yêu chúng ta bằng tình yêu cao cả...
đã khiến chúng ta cùng sống với Đấng Christ. (Ê-phê-sô 2:4-5).

                 Mục sư Ray Stedman kể chuyện một thanh niên ngưng đi nhà thờ nơi Ms Ray quản nhiệm. Thanh niên này nói, trong lúc làm việc, đôi khi anh nổi giận và cư xử tệ bạc với bạn cùng làm việc. Rồi tới ngày Chúa Nhựt, anh không muốn đi nhà thờ vì thấy mình giống như kẻ giả hình.
           Mục sư Stedman nói với anh bạn trẻ, "Giả hình là người hành động khác với bản chất thật của mình. Khi anh tới nhà thờ, anh cư xử như Cơ Đốc nhân. Lúc ở nhà thờ anh không phải là người giả hình." Bây giờ chàng thanh niên này nhận ra mình giả hình là thể nào. Anh nhận biết giải đáp của vấn đề không phải là tránh né nhà thờ mà là thay đổi cách cư xử lúc anh làm việc.
            Từ giả hình mang gốc Hy văn, có nghĩa "diễn viên đóng kịch." Nghĩa là chúng ta giả vờ, khác với bản chất của mình. Đôi khi chúng ta quên bản chất thật của mình là tín nhân của Chúa Giê-xu. Chúng ta quên rằng mình chịu trách nhiệm với Đức Chúa Trời. Khi làm như vậy, chúng ta sống theo cách mình "đã từng sống" ngày trước (Ê-phê-sô 2:2) và như vậy là giả hình.
            Xin chúng ta đừng để cho lối sống cũ khiến mình cư xử không đúng với bản chất của mình. Ngược lại, nhờ ân sủng Đức Chúa Trời, chúng ta hãy sống theo cách chứng tỏ mình "cùng sống với Đấng Christ" (c.5). Đó là phương thuốc bảo đảm chữa trị bịnh giả hình. - Dave Branon


Không Còn Tranh Chiến

Đọc Kinh Thánh Khải huyền 21:1-4.
“Đức Chúa Trời sẽ lau ráo nước mắt trên mắt họ.” (Khải huyền 21:4).

            Fay Weldon vượt qua một kinh nghiệm mà chị nghĩ là suýt chết, vào năm 2006, khi tim chị ngưng đập do dị ứng. Chị kể lại kinh nghiệm này cho Elizabeth Grice của London Daily Telegraph. Chị nói, một "sinh vật kinh khủng" tìm cách kéo chị qua các cổng thiên đường, trong khi các bác sĩ thì tìm cách kéo giữ chị lại. Sau này, chị nói, "Nếu đó là hấp hối, thì tôi không muốn lặp lại như vậy." "Chỉ là sự lặp lại y hệt thôi. Cứ tranh chiến mãi."
             Thường tiến trình hấp hối là cuộc tranh chiến. Nhưng tự thân cái chết thì tín hữu trong Đấng Christ chẳng cần phải sợ, vì sự chết đưa chúng ta về thiên đàng. Trong Khải Huyền Giăng mô tả thật tuyệt vời cõi đời đời với Đức Chúa Trời (21:1-4). Ông nhìn thấy Giê-ru-sa-lem Mới từ trời xuống. Thành Giê-ru-sa-lem là dấu hiệu thuộc thể về dân sự Đức Chúa Trời và được mô tả là nơi Đức Chúa Trời ngự (Thi Thiên 76:2). Giê-ru-sa-lem Mới không do tay người xây nên. Đó sẽ là nơi Đức Chúa Trời ngự với dân sự Ngài đời đời, và sẽ là nơi không còn khổ đau, buồn rầu, và bịnh tật.
           Chúng ta không biết nhiều về cõi đời đời, nhưng chúng ta biết rằng đối với Cơ Đốc nhân, dù hiện tại có phải tranh chiến tình cảm hay thể xác ra sao, thì rồi cũng sẽ chấm dứt. Cuộc sống với Đức Chúa Trời sẽ tươi đẹp hơn biết bao nhiêu! - Marvin William.

Niềm vui trên thiên đàng sẽ vượt xa sự gian nan trên đất.

Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

Vẫn Đúng Ngày Nay

Đọc Công vụ Các Sứ đồ 17:16-31.

“Trong lúc chờ họ tại A-thên, Phao-lô tức giận khi thấy thành phố đầy dẫy những hình tượng.” (Công Vụ Các Sứ Đồ 17:16).

Thư viện Chester Beatty Library ở Dublin, Ái Nhĩ Lan, có bộ sưu tập nhiều phần Kinh Thánh xưa từ thế kỷ thứ nhì sau công nguyên. Một mẫu có một phần của Công Vụ Các Sứ Đồ 17:16.
            Tuy nhiên, thông điệp từ mẫu đó vẫn hợp thời như báo chí ngày nay. Đó là "Trong lúc Phao-lô chờ họ tại A-thên, Phao-lô tức giận khi thấy thành phố đầy dẫy những hình tượng." Phao-lô nổi giận vì sự đầy dẫy hình tượng, và tôi tin rằng ông cũng sẽ nổi giận với chúng ta ngày nay.
             Một số thần tượng chúng ta thấy trong thế giới ngày nay khác với trong thời Phao-lô. Dù là của cải, danh vọng, quyền lực, thể thao, giải trí, hoặc chính trị, thần tượng ngày nay phải nói là dẫy đầy. Kẻ thù thuộc linh của chúng ta là Sa-tan, muôn thuở vẫn tìm cách quyến dụ chúng ta lìa bỏ Chúa Cứu Thế để quay sang thờ lạy tà thần. Cơ Đốc nhân không được miễn trừ, và vì vậy chúng ta phải canh giữ lòng mình, không tự cho mình là công chính mà nổi giận với người chưa tin, là những người có vẻ như thờ lạy đủ thứ, ngoại trừ Đức Chúa Trời.
            Chúng ta cũng phải có tình yêu của Đấng Christ để đến với những người chưa biết Ngài. Sau đó, giống như tín hữu Tê-sa-lô-ni-ca, họ có thể "Quay về với Đức Chúa Trời, từ bỏ thần tượng để phục vụ Đức Chúa Trời hằng sống và chân thật" (1 Tê-sa-lô-ni-ca 1:9). - Bill Crowder.

"Thần tượng là bất cứ điều gì chiếm chỗ của Đức Chúa Trời trong lòng chúng ta."

Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

Thương Kẻ Lạc Loài

(Đọc Gia cơ 2:1-9)
Câu gốc: Nếu anh em tây vị thì anh em phạm tội. (Gia cơ 2:9).

Mặt anh bám đầy bụi, tóc dài dơ bẩn. Áo quần dính toàn bia, xông mùi nồng nặc cả bầu không khí chung quanh. Khi anh bước vào nhà thờ, những người thờ phượng ngày Chúa Nhựt làm ngơ với anh. Họ sửng sốt khi anh tiến lại gần tòa giảng, lấy bộ tóc giả xuống, và bắt đầu giảng. Lúc đó họ mới biết anh là mục sư của họ.
        Không biết bạn thế nào, chứ tôi thì có khuynh hướng thân thiện và chỉ bắt tay những người mình quen biết và những người ăn mặc chỉnh tề.
            Gia-cơ đưa ra lời cảnh cáo nghiêm khắc đối với những người như tôi. Ông nói: "Nếu anh em tỏ ra thiên vị.., thì anh em phạm tội" (2:9). Thiên vị dựa trên dáng vẻ bên ngoài hoặc tình trạng kinh tế, là điều không được chấp nhận trong gia đình của Đức Chúa Trời. Thật ra, đó là chúng ta "Lấy ý xấu mà xét đoán" (2:4).
            Điều đáng chú ý là chúng ta có thể đề phòng thái độ thiên vị nầy bằng cách yêu người lân cận như mình cho dù người lân cận đó có tệ như thế nào đi nữa. Đến với kẻ không nhà, người đói rách, hoặc thiếu niên đau khổ, có nghĩa là chúng ta "Làm trọn luật pháp theo Kinh Thánh dạy rằng: Hãy yêu người lân cận như mình." (c.8).
            Trong một thế giới né tránh kẻ lạc loài, chúng ta hãy bày tỏ tình yêu của Đấng Christ và tiếp nhận người đang cần sự chăm sóc của chúng ta nhất.
- Jennifer Benson Schuldt.

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

CỨU RỖI LÀ GÌ

         Tin Lành không phải là một tôn giáo nhưng mà là “Một Con Đường chỉ dẫn cho người ta đến sự Cứu rỗi.”

Được cứu rỗi là gì?

         Một người được cứu rỗi là người đó đáng lẽ bị hình phạt đời đời trong Hỏa ngục vì tội lỗi của mình, nhưng được Chúa tha tội được thoát khỏi Hoả ngục và được cho vào ở nơi Thiên đàng của Đức Chúa Trời hưởng phước đời đời.
          Vậy người được cứu rỗi là người được thoát khỏi chỗ trầm luân mà được vào ở nơi sống vĩnh phúc của Chúa.

Đức Chúa Giê su phán rằng:  

        "Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai nghe lời ta mà tin Ðấng đã sai ta, thì được sự sống đời đời, và không đến sự phán xét, song vượt khỏi sự chết mà đến sự sống." (Giăng 5:24).


Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

THIÊN NHIÊN GHÊ TỞM KHOẢNG TRỐNG

Đọc: Ê phê sô 3:14-21.

            Theo triết gia Aristotle, "Thiên nhiên ghê tởm khoảng trống." Dựa kết luận này Aristotle cho rằng thiên nhiên đòi hỏi từng khoảng không phải có chứa một thứ, cho dù thứ đó là không khí không sắc, không mùi.
            Cùng một nguyên tắc này áp dụng cho đời sống thuộc linh chúng ta. Khi Thánh Linh bắt đầu thuyết phục chúng ta về tội lỗi, tâm trí chúng ta nghĩ ngay tới kế hoạch làm sao để cải thiện bản thân. Chúng ta cố gắng tối đa đánh bại những tật xấu xa nhất. Nhưng mọi cố gắng loại bỏ những ý nghĩ, thái độ cùng ước muốn vứt bỏ những bẩn thỉu đều thất bại, bởi lẽ bỏ được một tật xấu, lại tạo một khoảng trống trong tâm hồn chúng ta. Ngay khi bỏ được một tật xấu, thì có những tật xấu khác liền ùa vào chiếm chỗ, và cuối cùng chúng ta lại cũng xấu hoặc càng xấu hơn lúc đầu.
            Suy nghĩ đến khoảng trống giúp chúng ta hiểu tầm quan trọng của điều Phao-lô nói với người Ê-phê-sô khi ông cầu xin Đấng Christ ngự trong lòng họ qua đức tin và để họ "Biết được tình yêu của Đấng Christ... để [họ] được tràn đầy mọi sự sung mãn của Đức Chúa Trời" (Ê phê sô 3:19). Giải pháp bền lâu duy nhất cho vấn đề tội lỗi trong đời sống chúng ta là thay thế bằng tình yêu của Chúa Giê-xu, để lấp đầy khoảng trống. Càng đầy tình yêu của Ngài, chúng ta sẽ càng bớt chỗ cho bất kỳ điều ác nào. - Julie Ackerman Link.

            Chẳng cần phải dọn dẹp nhà cửa trước khi Chúa Giê-xu bước vào; Ngài sẽ dọn dẹp sau khi chúng ta mời Ngài vào.

(Sưu tầm)

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Thờ phượng ai?

          Câu chuyện thật nầy xảy ra dưới thời vua Louis XIV của nước Pháp. Một sáng chủ nhật kia, vua và cả hoàng gia đi nhà thờ. Khi bước vào thánh đường, vua vô cùng ngạc nhiên khi thấy có rất ít tín đồ đi lễ, khác hẳn với những tuần lễ trước. Vua gặp Tổng giám mục Fenelon, tuyên úy của hoàng gia và hỏi: - Người ta ở đâu cả rồi? Sao chỉ có một ít người hiện diện hôm nay vậy?

          Vị Tổng giám mục trả lời: - “Tâu bệ hạ, trong tuần lễ qua, tôi có thông báo rằng tuần nầy Hoàng Thượng sẽ không đi lễ. Tôi muốn xem cho biết những ai đi nhà thờ chỉ vì muốn làm đẹp lòng bệ hạ, và những ai thật lòng đến đây vì yêu mến Đức Chúa Trời.”

          Một cuộc trắc nghiệm thật bất ngờ, và kết quả không nằm ngoài dự đoán, cho dù kết quả ấy có phũ phàng đến đâu, thì cũng phải nhìn nhận rằng, ngày nay nhiều tín hữu đến nhà thờ không phải vì yêu mến Chúa!  Họ có nhiều động lực khác nhau. Đôi người đi bởi thói quen hoặc bởi cả gia đình đều tin Chúa. Bởi cảm mến mục sư hoặc bởi có nhiều bạn bè ở nhà thờ. Bởi đã nhận nhiều sự giúp đỡ từ Hội thánh hoặc bởi đang có một nhu cầu thuộc thể nào đó v.v… Tình trạng nầy tồn tại ngay trong các Hội thánh thời kỳ sứ đồ. Họ cảm mến người lãnh đạo nầy, và không thích người kia. Họ chỉ đến nhà hội khi có mặt của người mà họ yêu thích. Họ đi nhà thờ để đẹp lòng người ta chứ không phải để đẹp lòng Chúa. Ngài là Đấng nhìn thấy tận đáy lòng con người. Chúng ta có thể che mắt được thế gian bằng thái độ thành kính và sốt sắng thờ phượng, nhưng nếu lắng lòng xuống, ta sẽ nghe có tiếng nhỏ nhẹ bảo rằng: "Hỡi kẻ giả hình!" Hãy xem lại động lực thật sự khiến bạn đến thánh đường. Hãy loại bỏ khỏi tâm trí những mục đích nào khác, ngoài mục đích duy nhất và chính đáng nhất, là tình yêu đối với Chúa. Ngài yêu thích sự thờ phượng của chúng ta , nhưng Ngài sẽ rất đau buồn nếu sự thờ phượng ấy bị che đậy dưới những động lực vị kỷ và lệch lạc.



"Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức mà kính mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi." (Mác 12:30).



(Sưu tầm) 



Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Ý Chúa Là Tốt

Đọc: Thi thiên 13


"Tôi đã tin cậy nơi sự nhơn từ Chúa." (Thi thiên 13:5).



          Những hoàn cảnh sống của chúng ta thực sự là tốt hay xấu?
          Chẳng hạn, khi xe bạn bị hư ngay trước lúc bạn sắp đưa gia đình đi xa. Nhưng khi bạn đem xe tới tiệm sửa, thợ máy nói, "May là ông không chạy xe. Lúc đang chạy nó có thể bốc cháy đấy." Vậy phải chăng là xấu, vì cho gia đình phải chờ đợ sửa xe; trá lại là tốt, vì sự bảo vệ của Đức Chúa Trời?
           Hoặc có lẽ con bạn quyết định chọn những môn chơi mà bạn chẳng thích chút nào. Bạn muốn con mình chơi bóng rổ và chạy đua trong trường trung học. Nhưng nó lại thích hát và chơi kèn. Bạn thấy nản, nhưng nó lại chơi thật xuất sắc và cuối cùng còn được học bổng về nhạc. Vậy là xấu, bởi giấc mơ của bạn không thành sự thật, hay là tốt, vì Đức Chúa Trời đã hướng dẫn con bạn theo cách bạn không thể đoán trước được?
           Đôi khi thật khó biết cách Đức Chúa Trời hành động. Sự mầu nhiệm của Ngài không luôn luôn được bày tỏ cho chúng ta, và đường chúng ta đi, thường chệch hướng do những khúc quanh không kiểm soát được. Có lẽ Đức Chúa Trời đang chỉ cho chúng ta con đường tốt hơn.
           Để bảo đảm điều có vẻ như không hay, vẫn giúp ích cho mình, chúng ta phải nhìn nhận và "tin cậy nơi sự nhơn từ Chúa." (Thi Thiên 13:5). Cuối cùng, chúng ta có thể nói, "Tôi sẽ hát cho Đức Giê-hô-va, vì Ngài đã làm ơn cho tôi" (Thi Thiên 13:6).

- Dave Branon

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012

CÓ THỂ SỐNG LẠI CHĂNG?


         Những nhà khảo cổ đã đào xới một khu vườn cổ của người Ai Cập bị chôn vùi suốt gần 3000 năm. Họ tìm thấy những hạt đậu với tuổi thọ tương tự số năm như vậy. Các hạt đậu nầy được mang trồng lại vào ngày 4 tháng 6 năm 1844, và trong vài ngày sau đó, hạt đậu đã phá vỡ lớp đất mỏng và nẩy mầm! Những hạt đậu nằm yên suốt 3000 năm, nay được phục sinh. Thật diệu kỳ!
          Nếu Đức Chúa Giê-su không từ kẻ chết sống lại và không có ngày phục sinh sau nầy cho chúng ta, thì cuộc sống Cơ Đốc nhân không còn chút nào ý nghĩa. Nếu cuộc đời này chỉ có thế thôi - chỉ vài mươi năm khóc cười lẫn lộn, rồi sau đó là bóng đêm vĩnh cửu - thì có thể cùng nói với Phao-lô rằng: "Nếu chúng ta chỉ có sự trông cậy trong Đấng Christ về đời này mà thôi, thì trong cả mọi người, chúng ta là kẻ khốn nạn hơn hết." (I Cô-rinh-tô 15:19.) Sự phục sinh không phải là một tư tưởng hoang đường và khó tin. Phao-lô đã đem lãnh vực thực vật để ứng dụng vào lẽ thật phục sinh một cách sắc bén. I Cô-rinh-tô 15:36 "Hỡi kẻ dại kia, vật gì ngươi gieo, nếu không chết đi trước đã, thì không sống lại được." Chúng ta có thể thấy sự minh họa ấy trong thế giới thiên nhiên quanh ta.
          Vậy thì, sao không thể tin vào việc Đức Chúa Trời gọi kẻ chết sống lại? Công vụ 26:8: "Ủa nào! Các ông há lại ngờ chẳng có thể tin được rằng Đức Chúa Trời khiến những kẻ chết sống lại sao?" Nếu Đức Chúa Trời có thể lấy bụi đất hà hơi sống để tạo ra con người (Sáng thế ký 2:7), thì sao Ngài lại không thể làm cho kẻ chết sống lại? Đức Chúa Giê-su đã phán: "Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin Ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi." Giăng 11:25. Đức Chúa Giê-su đã khiến kẻ chết sống lại. Chính Ngài cũng đã sống lại. Có bao giờ bạn hoài nghi về điều đó chăng? Nếu chính bạn mà còn mơ hồ về sự sống lại, thì làm sao có thể kéo người khác đến đức tin? Hãy nhớ: Tin Chúa mà không tin vào sự phục sinh, thì chúng ta thật bất hạnh!

"Các ông há lại ngờ chẳng có thể tin được rằng
Đức Chúa Trời khiến những kẻ chết sống lại sao?" (Công vụ các Sứ đồ 26:8).

(Sưu tầm).

 

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

SỢ VÀ YÊU


Đọc: Phục truyền Luật lệ ký 10:12-17.

"Điều mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời đòi hỏi ngươi là gì nếu không phải là tôn kính [Ngài] ... và yêu mến Ngài."  
(Phục Truyền Luật Lệ Ký 10:12).

            Có người chia sẻ với tôi nhận xét về hai người chủ. Một ông được thuộc hạ yêu nhưng không sợ. Vì yêu chủ nhưng không nể trọng uy quyền của ông, nên họ không làm theo chỉ dẫn của ông. Ông chủ kia thì được người dưới quyền vừa sợ vừa yêu, và cách cư xử tốt đẹp của họ chứng tỏ điều đó.
            Chúa cũng muốn dân sự Ngài vừa yêu vừa sợ, Phân đoạn Kinh Thánh hôm nay, Phục Truyền Luật Lệ Ký 10, nói làm theo lời hướng dẫn của Đức Chúa Trời đòi hỏi cả hai. Câu 12 bảo chúng ta "Tôn kính Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi" và "yêu mến Ngài."
            "Tôn kính" Giê-hô-va Đức Chúa Trời tức là dành cho Ngài sự tôn kính cao nhất. Đối với Cơ Đốc nhân, đây không phải là vấn đề cảm thấy bị Ngài dọa dẫm hoặc e dè bản tánh của Ngài. Nhưng vấn đề là do tôn trọng thân vị cùng uy quyền của Ngài mà chúng ta bước đi trong đường lối và vâng giữ điều răn Ngài. Vì "yêu," chúng ta hết lòng và hết linh hồn phục vụ Ngài chớ không chỉ vì bổn phận (c.12).
            Tình yêu tuôn tràn từ lòng biết ơn sâu xa vì Ngài đã yêu chúng ta thay vì do chúng ta thích hay không thích. "Chúng ta yêu vì Chúa đã yêu chúng ta trước" (1 Giăng 4:19). Lòng kính sợ và yêu Chúa giúp chúng ta tự nguyện bước đi trong sự vâng phục luật pháp Ngài.
- Albert Lee
            Lạy Chúa, Ngài thánh khiết và ý tưởng Ngài cao hơn ý tưởng con rất nhiều. Con cúi đầu trước mặt Ngài, Cảm tạ Ngài về sự cứu rỗi trong Chúa Giê-xu. Con yêu Ngài và muốn hết lòng, hết linh hồn, hết trí và hết sức vâng phục Ngài. A-men.

Nếu chúng ta sợ và yêu Chúa, chúng ta sẽ vâng lời Ngài.

Sưu tầm: Daily Bread.